Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Cố gắng từng chút một

Tôi đang đi dạo trên bãi biển khi hoàng hôn buông xuống. Dù biển đông người nhưng tôi chỉ chú ý đến một cậu bé cứ liên tục cúi xuống nhặt thứ gì đó và ném xuống biển. Khi đến gần hơn, tôi thấy cậu bé đang nhặt những con sao biển bị cuốn lên bờ và lần lượt ném từng con trở lại với biển.
Tôi cảm thấy khó hiểu. Tôi liền tiến đến chỗ cậu bé và nói: “Chào cháu, chú thắc mắc không biết cháu đang làm gì?”
“Cháu đang đưa những con sao biển này trở về với đại dương. Chú thấy đó, bây giờ thủy triều đang xuống và tất cả những con sao biển này đã bị giạt lên bờ. Nếu như cháu không đưa chúng trở về biển thì chúng sẽ chết ngay ở đây vì thiếu oxy.”
“Chú hiểu rồi. Nhưng có đến hàng ngàn con sao biển ở trên bãi biển này. Cháu không thể nào nhặt hết tất cả chúng được. Và chuyện này còn xảy ra ở hàng trăm chỗ khác suốt bờ biển này. Cháu có nhận thấy rằng cháu không thể làm thay đổi được thực tế sao?”
Cậu bé mỉm cười, cúi xuống và rồi nhặt con sao biển khác lên, và khi ném nó xuống biển, cậu trả lời tôi: “Nhưng cháu có thể giúp được con sao biển này!”

Lời bình:
Nhiều người muốn thay đổi bản thân để trở nên tốt hơn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu..
Nhiều người muốn làm việc có ý nghĩa cho xã hội, nhưng không biết bắt đầu từ đâu…
… Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất.

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Thư phát động chiến dịch Mùa Đông Ấm Phú Thọ - Tuyên Quang 2012

Vậy là một mùa đông nữa lại sắp về. Mùa đông lạnh và khó khăn đối với những người dân vùng cao, đặc biệt là với những em nhỏ ở những miền quê khó khăn trên vùng đất trung du Phú Thọ.

Khoảng thời gian này một năm trước đây, Hội Đồng hương Sinh viên Phú Thọ bắt đầu chuẩn bị chương trình “Mùa đông ấm Phú Thọ 2011” nhằm đem lại cho những em nhỏ, những hộ nghèo trên những vùng quê xa xôi khuất nẻo một niềm vui nho nhỏ, sưởi ấm tâm hồn các em qua mùa đông lạnh giá. Năm nay, Ban liên lạc Hội Đồng hương Sinh viên Phú Thọ tại Hà Nội xây dựng kế hoạch hoạt động Mùa Đông Ấm Phú Thọ - Tuyên Quang 2012 với mục tiêu “Kết nối trái tim – chia sẻ yêu thương”, giúp cho các Đoàn viên, Thanh niên phát huy trí tuệ, tinh thần lao động tình nguyện, chủ động sáng tạo, tinh thần xung phong và lòng

Nơi tình yêu bắt đầu

Người ta thường ví von cuộc đời là một con đường, gặp nhau là chuyện ngẫu nhiên và đi ngang qua nhau là chuyện bình thường. Em và anh cũng vậy. Mọi thứ đều cũng sẽ bình thường như bao điều bình thường khác nếu như không có một ngày anh bước vào giấc mơ của em.
Em gọi đó là một điều bất bình thường, vì cho đến tận bây giờ em vẫn không thể ngờ rằng ở cái chốn ảo này có người có thể đi sâu vào tiềm thức của em đến vậy. Để rồi khi mỗi đêm về, anh ẩn hiện trong từng giấc ngủ.
Giấc mơ đầu tiên ấy em gặp anh, một chàng trai có những niềm khắc khoải trong tâm tư giấu kín. Nén những tiếng thở dài trong nồng ngực trẻ và cả những hạt long lanh lẩn khuất trong khoé mắt buồn.
Trong giấc mơ ấy, em thấy mình được nắm tay anh yên bình dạo bước trên những bờ cát trắng, nhìn ngắm mặt nước trong xanh và hứng những làn gió mát lành từ đại dương thổi lại. Trong giấc mơ ấy, em nắm tay anh đi vào thế giới của tuổi thơ, chạy nhảy trên những thảo nguyên đầy hoa cỏ, ngắm những cánh diều mải miết bay về phía miền cổ tích. Trong giấc mơ ấy, em thấy anh cười, nụ cười hiền lắm. Em mơ hồ nhìn thấy được niềm hạnh phúc như một tia nắng nhảy múa trong mắt anh, em khẽ dựa vào vai anh... Cảm giác ấy bình yên đến lạ.
Hôm qua lại mơ thấy anh. Một giấc mơ không dịu dàng như khi nắm tay anh, cũng không ấm áp như cái tựa vai. Mà nó như trăm ngàn mảnh vỡ xuyên thấu lòng, ghim rất sâu, rất chặt. Em thấy mình đứng giữa một con đường mênh mông trống trải với những cơn gió rít lên từng hồi than khóc. Trên đầu tan tác những bóng mây ảm đạm, còn bước chân thì bết dính, xót xa. Anh bỏ mặc em đi về phía con đường sâu hun hút, nhanh lắm. Em chấp chới đuổi theo anh, chạy theo anh nhưng vô vọng.
Đêm nay em gặp lại anh. Vẫn chàng trai ấy, nỗi buồn ấy… tất cả đều rất quen thuộc. Duy chỉ có một điều rất khác, đó là ánh mắt. Một ánh mắt lạnh lùng vô cảm anh lướt qua em, nhanh như một mũi tên, xuyên thấu rồi vụt mất. Em chẳng kịp nhếch nổi một nụ cười thân thiện, chỉ ấm ớ nhận lại một vết xước ngang tim, nước mắt lăn dài, chao chát. Ngay cái giây phút ấy, anh biết em muốn gì không? Em muốn hét thật lớn vào không trung rằng: em thật sự nhớ anh, rất nhớ! Và khi ấy, chỉ cần  anh ngoái lại nhìn, chỉ cần anh gọi tên em, chỉ cần anh cũng nhớ em da diết thế, em tin chắc rằng em sẽ tan ra như bong bóng xà phòng, vỡ oà…
Yêu một người không yêu mình thì mãi mãi là một điều dại dột. Em hiểu, hiểu rất rõ lý thuyết đấy, nhưng tại sao em không thể làm theo lý trí được. Em biết, với anh em chỉ là một trạm đừng chân khi trái tim anh mỏi mệt và chông chênh nhất, khi nào hết chông chênh rồi anh sẽ đi về phía không em.
Nhiều lúc cứ giả vờ nghĩ: biết đâu tình cảm em dành cho anh cũng chỉ là một cơn say nắng, rồi khi mặt trời khuất bóng em sẽ hết hoang mang. Nhưng cho đến tận bây giờ, chúng ta đã đi qua hai mùa gió thổi, hình ảnh của anh có nhạt mờ chút nào trong tâm trí em đâu.
Em chưa bao giờ hối hận vì những gì mình cho đi mà không nhận lại được gì. Vì khi yêu là dành cho nhau hạnh phúc mà.
Em sẽ mãi mơ về một nơi tựa thiên đường có thực, giản đơn là nơi đó có anh. Còn anh, nếu một lúc nào đó chợt nghĩ đến em thì xin hãy lên tiếng để em biết rằng anh vẫn còn tồn tại. Tồn tại ở một thế giới thực, không phải là giấc mơ.
“Đêm hôm qua bỗng nhiên em nhìn thấy anh trong giấc mơ
Mình ngồi cạnh thật nâu bên nhau lặng lẽ.
Đêm nay mơ bỗng nhiên em lại nhớ anh trong cơn gió đông về
Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu.” 
Phải chăng khi biết yêu, giấc mơ là nơi bắt đầu…?

Nêm chút yêu thương cho cuộc sống đậm đà


Dạo này ta có nhiều việc để làm. Cuối năm mà, ta phải chạy nước rút để còn nhận cái gọi là "thưởng cuối năm" chứ. Thế nên một tuần của ta trôi qua nhanh thật. Sáng đưa con đi học, rồi đến công ty, ăn sáng vội vàng, ngồi vào bàn làm việc, bỗng nhiên thấy đèn tắt, ngẩng đầu lên đã thấy 12h, tới giờ nghĩ trưa. Buổi chiều loay hoay vài việc, nhìn lại thấy đã quá giờ tan sở. Ngồi ráng thêm tí xíu, rồi ta cắm đầu chạy xe về nhà. Con gái của ta đợi mẹ về, nó bảo: mẹ, ba gọi điện cho mẹ về với con hả? Thì ra lúc nãy đợi mẹ lâu quá nó bảo với ba nó: Ba lấy điện thoại gọi mẹ về đi ba! Ta nghe mà thương con quá.
Chủ Nhật được mẹ ở nhà chơi cùng, bé con không cho mẹ làm việc gì khác. Ngồi chơi một chút mà con không thấy mẹ ở bên là chạy đi kiếm mẹ. Ta phải chờ con gái đi ngủ trưa mới tranh thủ nấu cháo cho con được. Con gái vừa ốm dậy nên ta nấu cháo ếch hạt sen và nấm rơm cho con ăn. Loay hoay nấu xong nồi cháo, ta thấy như thiều thiếu gì đó? Ngẫm nghĩ một hồi ta chợt nhớ ra nồi cháo chưa có tỏi phi nên nó chưa thơm. Nhiều lần bị gọi là rắc rối nhưng đôi khi ta vẫn thích làm những điều vụn vặt như chuyện tỏi phi. Không có tỏi phi, con vẫn sẽ ăn cháo, nhưng ta cảm giác chén cháo không thơm, không ngon lắm. Thêm một tí tỏi phi, thêm một chút yêu thương chăm chút cho chén cháo, tự nhiên ta thấy chén cháo như ngon hơn, đậm đà hơn.
Bắt chảo lên phi tỏi, ta lại suy nghĩ bâng quơ. Ừ, mà dạo này ta quên làm nhiều thứ lắm nha.
Lâu rồi ta quên mua món gì ngon về cho mẹ chồng ăn. Chiều nào ta đi làm về thì trời cũng tối đen, ba chân bốn cẳng chạy về tới nhà chứ chẳng kịp suy nghĩ gì khác. Tự nhiên thấy ta vô tâm tệ. Mai đi làm ghé chợ một tí, chẳng tốn bao nhiêu thời gian mà mẹ sẽ vui, ta cũng vui.
Lâu rồi, ta quên cả nhắn tin cho chồng. Ừ, hôm qua lấy điện thoại ra nhắn tin báo rằng "em xuất file gấp, em về trễ tí nhé", ta mới nhận ra cái tin nhắn cuối cùng ta gửi cho chồng đã cách đây 1 tháng, và nội dung cũng là "em làm chưa xong, em về trễ tí nhé". May mà ta không copy tin nhắn trước gửi lại cho nhanh, thế mà hôm qua chồng còn trêu: soạn chi tin nhắn mới, gửi lại tin nhắn cũ cho nhanh. Mai đi làm ta sẽ nhắn một cái tin nhắn sến rện cho chồng hết hồn chơi.
Lâu rồi ta cũng chẳng gọi điện thoại bất ngờ cho mấy đứa bạn. Lâu không nghe tụi nó hét lên trong điện thoại: "Con quỷ, mày gọi hỏi thăm tao hả? Mày có biết cái hành động này sẽ gây hậu quả nghiêm trọng không? Lỡ tao đau tim tao lăn quay ra thì sao?". Ta thích như thế, mai ta sẽ làm 1 đứa đau tim nhé!

Lâu rồi ta cũng bỏ bê blog của ta, chẳng viết nổi một cái entry. Hay cuộc sống của ta dạo này nhạt nhẽo quá, chẳng có cảm xúc để viết nhỉ? Có lẽ dạo này ta quên chăm sóc cái cuộc sống tinh thần của ta, nên nó hơi nhạt. Mai nhé, ta sẽ viết một entry, cho cuộc sống tinh thần của ta đậm đà lại coi nào.
Nghĩ đến đó ta tự cười một mình. Ui cha mùi gì thế nhỉ? Ôi mùi khét, tỏi phi đã quá lửa rồi. Đấy, thấy chưa, làm việc gì mà không chú tâm thì dễ hỏng lắm, ta đi rửa chảo và bằm tỏi để phi lại.
Con gái thức dậy, nghe ta hỏi: "Con ăn cháo không? Cháo ếch hạt sen có nấm rơm nữa á". Bé con mừng rỡ: Con Gấu con nó đói rồi, mẹ cho con gấu con ăn cháo nha. Bấy nhiêu thôi cũng đủ tan hết mồ hôi trên người ta nãy giờ, người ta nhẹ như đang bay trên mây. Thích thế đấy!
Cả tuần con ăn cơm ở trường và cơm bà nội nấu, chỉ có Chủ Nhật là được mẹ nấu. Chẳng biết con có thấy ngon thiệt không mà ta chỉ cần bê chén cháo lên tới bàn ăn là con khen: "Mẹ ơi thơm quá!". Chồng ta lại trêu: "Chỉ có con em nó mới khen ngon thôi". Ta bảo: kệ, chẳng biết ngon hay không, chỉ cần con khen một câu như thế cũng đủ mẹ nó vui và hết mệt." Ta biết chồng trêu thế thôi, chứ chồng cũng muốn được ta nấu cho ăn. Ráng đi chồng nhé, khi nào trả hết nợ, ta được vào bếp nấu ăn thì chồng mới có cơ hội chê đồ ăn ta nấu.
Tự nhiên nghĩ tới cảnh khi ta được ra riêng. Chiều đi làm về, ta sẽ vội vàng ghé chợ, rồi vội vàng vào bếp nấu cơm, dọn dẹp. Chắc là sẽ bận rộn và mệt lắm nhỉ, nhưng ta sẽ được tha hồ nêm yêu thương vào tất cả những gì trong cuộc sống của chồng và của con ta. Và lúc đó chắc là chồng sẽ học con gái, vì chồng biết là ta khoái được khen dù biết rõ là khen nịnh.


Mùa hè. Nhớ những tiếng ve ngân trên rặng sấu già, nhớ sắc tím ngát của bằng lăng, sắc đỏ tươi của hoa phượng.
Mùa thu. Nhớ ngất ngây hương hoa sữa thơm nồng, nhớ vị ngọt thanh thơm lựng của chuối tiêu chấm cốm Vòng.
Mùa xuân. Nhớ sắc đào Nhật Tân hồng tươi, nhớ màu vàng vương giả của quất làng Quảng Bá.
Còn với mùa đông, thứ “đặc sản” khiến người xa Hà Nội không kiềm được cảm giác rạo rực, nao nao khi nhớ về. Đó là cảm giác của những buổi sáng mùa đông, từ trên gác cao, qua ô cửa nhỏ nhìn xuống phố, thấy cả thành phố như khoác tấm áo mờ ảo của sương mù.
Sương giăng bảng lảng trong làn mưa bụi như ai đó đang rây bột, trong cái lạnh se sắt, nhưng lại mang vẻ đẹp cuốn hút lạ kỳ.
Trong sương sớm, những hoạt động của con người vẫn diễn ra như thường lệ: Đường phố với người và xe cộ tấp nập, nhộn nhịp; những người bán hàng rong cần mẫn đạp xe trong sương, cây cầu Long Biên cùng xóm nhà nổi dưới chân cầu ẩn hiện trong làn sương buổi sớm…
Những hình ảnh vừa lạ, vừa thân thuộc góp cho bức tranh mùa đông Hà Nội thêm phong phú.

Những tòa nhà cao tầng lấp ló trong làn sương sớm.
Tòa nhà cao nhất Việt Nam, cao ốc Keangnam trên đường Phạm Hùng trong một buổi sáng Hà Nội "tắm" trong sương mù.
Đường Trường Chinh nhìn từ cầu vượt Ngã Tư Sở trong một buổi sáng mù sương.
Đi trên đường phố Hà Nội trong các buổi sáng có sương mù, có cảm giác như lạc đến một xứ sở khác.
Sương mù - “đặc sản” của Hà Nội thường đi kèm với những cơn gió rét, mưa bụi khiến người đi đường không thể không khoác áo mưa.
Một góc hồ Gươm trong sương mù và mưa bụi.
Vẫn có nhiều người bị thứ thời tiết này quyến rũ. Cặp tình nhân này cho hay, mùa đông, cứ những ngày có sương mù lại rủ nhau đi chụp ảnh kỷ niệm ngày đầu tiên quen nhau.
Bãi đất ở chân cầu Long Biên, trong buổi chiều mù sương, trông giống như một cao nguyên giữa mùa đông.
Sương và mưa bụi giăng trên sông Hồng.
Những con thuyền - nơi cư ngụ của cư dân xóm bãi nổi dưới chân cầu Long Biên, chòng chành trong sương và mưa bụi.
Trong làn sương lạnh se sắt, hoạt động thường nhật vẫn diễn ra. Đó là người bán bỏng ngô…
:
… người bán ngô nướng trên cầu Long Biên.
Người phụ nữ bán rau cần mẫn đạp xe trong màn sương và mưa bụi.
Với không ít người, bức tranh Hà Nội - "thành phố sương mù" là bức tranh ít màu, đơn giản và phảng phất buồn. Tuy nhiên, nếu thiếu sương mù và mưa bụi, mùa đông Hà Nội sẽ chẳng còn nét riêng.

ST.

Cảm nhận về Khát Vọng Lạc Hồng!!!

Xin phép cả nhà cho em viết vài dòng nha. Tại hôm nay vui quá em chưa ngủ được. :-)

Lời đầu tiên cho em được gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới các anh, các chị trong BLL HĐH SVPT tại HN cùng với các vị đại biểu, giảng viên các trường ĐH đã tổ chức một chương trình hết sức nhiệt tình, tâm huyết & rất ý nghĩa với tân SV như bọn em trong ngày hôm nay.

Cũng xin được cảm ơn tới các đơn vị tài trợ & truyền thông như công ty Mobifone, báo Phú Thọ đã tích cực tuyên truyền, vận động để mọi người biết & đến tham gia chương trình nhiều hơn.

Cũng không quên đặc biệt cảm ơn trường Học Viện Báo Chí & Tuyên Truyền đã đóng góp vô cùng lớn trong việc tài trợ địa điểm cho cả nhà tham gia ngày hôm nay. I ♥ AJC!


Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Mobiphone làm sim 10 số cho sinh viên Phú Thọ

Ban liên lạc & Ban thư ký thông báo để thu hút các em Tân sinh viên tới tham dự Chương trình nhé,
Báo tin vui cho các bạn Sinh viên & Tân sinh viên Phú Thọ tới tham gia Chương trình "Khát vọng Lạc Hồng 2012" ( Từ 7h đến 16h30 ngày 28/10 - Học viện báo chí & tuyên truyền), được sự thống nhất giữa Ban liên lạc & Nhà tài trợ Mobiphone :

1. Vào ngày tổ chức Chương trình, Mobiphone sẽ làm Sim sinh viên 10 số cho tất cả các bạn sinh viên Phú Thọ tham dự Chương trình.

2. Với các bạn sinh viên đang dùng sim của Mobiphone, Mobi sẵn sàng chuyển đổi sim của các bạn sang Sim sinh viên cho các bạn ngay tại chỗ.
( Mang theo Chứng minh thư & Thẻ sinh viên )

BLL Thông báo.

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Tản mạn yêu thương

Chia tay một người không có nghĩa là hết yêu người đó, mà đơn giản là tình yêu của họ chưa đủ lớn để vượt qua thử thách!
Bên cạnh một người không có nghĩa là đang hạnh phúc... Vì đôi khi chợt nhận ra rằng trái tim không cùng chung nhịp đập và ánh mắt đã thôi nhìn về nhau!

Theo đuổi một người chưa chắc là đang yêu người đó cháy bỏng... Mà đôi khi chỉ là ham muốn có được một thứ không thể của con người!

Quay lại với nhau... Chưa chắc đã vì yêu nhau... Mà đơn giản chỉ để đối phương hiểu, cảm giác khi bị một người quay lưng là như thế nào......
 
♥ ♥ ♥ 
Đôi khi cần 1 chút gấp khúc để cảm nhận rằng ... "con đường ko bằng phẳng như ta tưởng"

Đôi khi cần 1 chút buồn phiền để biết rằng .... "ta vẫn còn cảm xúc - vẫn còn là 1 con người"

Đôi khi cần 1 chút dối trá để cảm thấy .... "ta ko hoàn toàn sống thật với bản thân"

Đôi khi cần 1 chút cô đơn để thấy được rằng ... " ta rất cần 1 cái ôm, 1 tình yêu, 1 sự quan tâm của ai đó".

Đôi khi cần 1 chút hạnh phúc để biết rằng ..... " vẫn còn đâu đó 1 tình yêu dành riêng cho ta - dù nó rất nhỏ"


♥ ♥♥ 
Đôi khi ... con người ta cần dừng lại ... dừng lại để rồi bước nhanh hơn ...

Đôi khi ... con người ta cần buông tay ... cần cho đi để rồi có nhiều hơn ...

Đôi khi ... con người ta cần khóc ... khóc thật lớn để rồi lại cười thật to ...

Đôi khi ... con người ta cần 1 mình ... 1 mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào ...