Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

30 Giây

Đủ để nói một câu chào và một cái bắt tay.
Đủ để gởi vài dòng offline cho ba mẹ.
Đủ cho cả chục cái nhíu mày thoáng qua...

Đủ để bỡ ngỡ nhận ra người bạn cũ.
Đủ để hét lên sợ hãi vì một chuyện ma.
Đủ để ướt một bờ vai lúc chia xa
Đủ để hí hoáy viết lời xin lỗi...
Đủ để plasmid chui vào tế bào khả nạp
Đủ để cười sặc sụa vì một câu chuyện hóm
Đủ để dúi một viên kẹo dỗ dành
Đủ để nghéo tay làm một lời hứa
Đủ để thực hiện phi vụ nắm tay bất ngờ có báo trước!
Đủ để nhìn và đoán
Đủ để ôm thật chặt
Đủ để hôn thật sâu
Đủ để đấm vỡ mặt nhau
Đủ để vỗ vai, động viên chân thành
Đủ để phớt lờ một người không muốn quen
Đủ để nói một lời từ chối
Đủ để nhìn thấy một cái vẫy tay của người sắp đi xa
Đủ để làm tổn thương nhau mãi mãi...
Đủ để sign out không thèm nghe một lời giải thích...
30 giây, không ít tí nào, đủ làm một đống thứ.
Nếu có bạn trong 30 giây, tôi cũng chưa biết sẽ làm gì. Chắc sẽ... đấm một phát thay cho lời chào thân thiện.
Còn bạn, nếu có tôi trong 30 giây, 30 ngày bạn sẽ làm gì?

Nghệ thuật tha thứ

Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.

Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói: "Cảm ơn bố, cứ kệ con!".
Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo: "Anh dùng phao đi!". Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.
Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau... Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và "Không, cảm ơn!" - Anh ta lại nói - "Cứ kệ tôi!". Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.
Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.
- Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ - bà anh nói - Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.
- Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! - Anh ta kêu lên - Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ!
Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp :
- Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không? 

=>>>>VÀ:"Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn"

KẾ HOẠCH CHIẾN DỊCH: Mùa Đông Ấm Phú Thọ - Tuyên Quang 2012

HỘI ĐỒNG HƯƠNG PHÚ THỌ TẠI HÀ NỘI
HỘI ĐỒNG HƯƠNG SINH VIÊN PHÚ THỌ
Số: 09/2012- KHSVPT
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

Hà Nội, Ngày 25 tháng 09 năm 2012

KẾ HOẠCH CHIẾN DỊCH
Mùa Đông Ấm Phú Thọ - Tuyên Quang 2012

           
Căn cứ Kế hoạch công tác năm 2012 của Hội Đồng hương Phú Thọ tại Hà Nội triển khai cho khối sinh viên.
Căn cứ Kế hoạch hoạt động nhiệm kỳ 2012 – 2013 của Hội Đồng hương Sinh viên Phú Thọ.
Căn cứ kiến nghị đề xuất hoạt động mùa đông ấm của các đơn vị trực thuộc Hội Đồng hương Sinh viên Phú Thọ.
Ban liên lạc Hội Đồng hương Sinh viên Phú Thọ tại Hà Nội (HDHSV) xây dựng kế hoạch hoạt động Mùa Đông Ấm Phú Thọ - Tuyên Quang 2012 với mục tiêu “Kết nối trái tim – chia sẻ yêu thương” như sau:

Sáng sớm ngày hôm sau

Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa. Mệt mỏi, hoảng loạn và tuyệt vọng, anh liên tục lẩm nhẩm cầu khẩn một phép mầu kỳ lạ xảy ra, nhưng cảm thấy vô vọng.
Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những mảnh vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được.
Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dữ dội, khói bốc ngùn ngụt. Suy nghĩ đầu tiên đến với anh là mình thật bất hạnh, đến một chỗ nương thân cũng chẳng còn và tất cả với anh coi như đã hết.
Sáng sớm ngày hôm sau, chàng ngư phủ bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.
- Làm sao các anh biết tôi đang ở đây? - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.
- Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Đó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?
Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ, và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào "sáng sớm ngày hôm sau...".

Mọi người đều phải có trách nhiệm

Trong phòng xử án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Lời bào chữa của bà lý do ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai của bà bị bênh còn đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.
Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác. Thẩm phán thở dài và nói:
- Xin lỗi, thưa bà…
Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ
- Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi.
Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp
- Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 Rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật.
Nói xong , ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký
- Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo
Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.
Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.

Không thiếu một người nào

Chad là một cậu bé trầm lặng, nhút nhát. Một ngày nọ, sau khi đi học về, cậu nói với mẹ rằng cậu muốn làm thiệp valentine để tặng tất cả các bạn trong lớp.
Trái tim người mẹ thắt lại, bà thầm nghĩ: “Ươc gì con đừng làm thế!” bởi bà đã từng thấy đám trẻ tan hoc về vừa đi vừa cười đùa, và trò chuyện râm rang. Nhưng Chad chưa bao giờ được như vậy. Tuy nhiên, bà vẫn quyết định giúp con mình. Bà mua giấy, keo và bút chì màu. Tối nào, Chad cũng cặm cụi làm để cho đủ cả 35 tấm thiệp.
Ngày valentine đến, Chad rất háo hức. Cậu bé cẩn thận xếp tất cả thiệp vào cặp và nhảy chân sáo đến trường. Người mẹ quyết định sẽ nướng bánh quy mà Chad rất thích và sẽ đãi cậu cùng với một ly sữa khi Chad tan học về nhà. Bà nghĩ rằng ắt hẳn Chad sẽ rất thất vọng, và những điều bà làm sẽ có thể giúp cậu bé dịu đi đôi chút. Bà cảm thấy rất buồn khi nghĩ rằng Chad sẽ chẵng nhận được nhiều thiệp, và có thể là chẳng có tấm nào cả.
Trưa đến, người mẹ đã chuẩn bị xong tất cả. Khi nghe tiếng bọn trẻ bên ngoài, bà vội nhìn qua cửa sổ. Đám trẻ vẫn cười nói và vui. Và như mọi ngày, Chad vẫn đi một mình ở phía sau. Cậu bé nhanh hơn mọi ngày. Người mẹ thầm nghĩ rằng có lẽ Chad sẽ òa khóc ngay khi bước vào nhà. Bà thấy hai tay cậu bé trống k, không có lấy một tấm thiệp nào, và bà nén nước mắt khi cánh cửa phòng bật mở.
- Mẹ có bánh và sữa cho con đây! – Bà cố tỏ ra vui vẻ.
Nhưng cậu bé hầu như không để ý là mẹ đang nói gì. Cậu bước vào nhà, khuôn mặt sáng, và luôn miệng nói rằng:
- Không một ai cả. Không một ai cả!
Trái tim người mẹ thắt lại. Và rồi cậu nói tiếp:
-Con đã tặng thiệp cho tất cả các bạn đấy mẹ ạ, con không quên một ai cả!
Nếu bạn quá quan tâm đến những gì bạn muốn nhận được – bạn có thể sẽ là người bất hạnh
Chỉ khi bạn quan tâm đến những gì bạn cho đi – bạn mới là người hạnh phúc

Lỡ bước đưa chân

Một câu nói có thể thay đổi đến đâu qua năm tháng.
Sau khi cưới, chàng nói với nàng...

6 tuần: Chào em tình yêu của anh!
6 tháng: Thế nào, ngày hôm nay tốt đẹp chứ?
6 năm: Có thư từ gì không hả?
6 tuần: Kìa, thôi khỏi phiền, để anh tới đó cho, em yêu.
6 tháng: Em muốn anh tới đó chứ gì?
6 năm: Em mau mau tới đó đi chứ.
6 tuần: Em yêu, mẹ em gọi điện đấy.
6 tháng: Điện của em.
6 năm: Có điện tho-OO-ại này!
6 tuần: Anh sẽ đưa em đi du lịch Nepal, em yêu.
6 tháng: Em muốn đi Nepal thật à?
6 năm: Ở nhà không tốt hay sao?
6 tuần: Em yêu, anh nghĩ một chiếc nhẫn sẽ làm em vui thích.
6 tháng : Một cái lọ bao giờ cũng có ích.
6 năm: Này, thích gì thì em tự đi mà mua.
6 tuần: Em yêu, em muốn đi xem phim không?
6 tháng: Giá mà chúng ta đi xem phim Evita.
6 năm: Anh xem phim Evita rồi, em đi mà xem đi.
6 tuần: Em yêu, không có gì nghiêm trọng cả, không dây bẩn gì đâu.
6 tháng: Cẩn thận đấy, kẻo bẩn hết bây giờ.
6 năm: Đồ hậu đậu vụng về!
6 tuần: Em yêu, em lại còn nấu nướng ngon nữa mới tuyệt chứ.
6 tháng: Bữa tối nay có món gì thế em?
6 năm: Trời, lại thịt kho à?
6 tuần: Em yêu, em muốn uống gì?
6 tháng: Anh sẽ uống một ly Martin.
6 năm: Em lại quên bỏ đá vào ly rồi.
6 tuần: Chúng ta về thăm bố mẹ em nhé, em yêu.
6 tháng: Tuần này thì không được, anh bận.
6 năm: Ông bà già em hồi này vẫn khoẻ chứ?
6 tuần: Ồ! Em yêu, em đặt sẵn chiếc đĩa ưa thích của anh vào máy rồi đấy à?
6 tháng: Coi chừng em làm xước chiếc đĩa của anh đấy.
6 năm: Em đừng có bao giờ động vào máy của anh nữa.
6 tuần: Anh đã xén cỏ ngoài vườn rồi, em yêu. Đẹp đấy chứ em nhỉ?
6 tháng: Hết xăng cho máy xén cỏ mất rồi.
6 năm: Thứ bảy này đến lượt em xén cỏ đấy.
6 tuần: Em nói đúng em yêu, nên thêm một chút muối nữa!
6 tháng: Hơi bị nhạt, chẳng phải thế sao?
6 năm: Em nấu nướng tồi y hệt mẹ em vậy!
6 tuần: Anh đã đặt chỗ cho hai chúng mình rồi đó, em yêu, ở một nhà hàng tuyệt lắm.
6 tháng: Anh cam đoan với em rằng tối nay anh không thấy đói.
6 năm: Em ăn trước đi, tối nay chưa chắc anh đã về.
6 tuần: Anh đã thuê film cho em rồi đó, em yêu.
6 tháng: Em tin chắc em muốn xem film ấy chứ?
6 năm: Hôm nay có truyền hình trực tiếp trận đấu bóng đá, em phải để anh sử dụng TV.
6 tuần: À không, em yêu, tối nay chỉ có hai chúng mình với nhau thôi nhé.
6 tháng: Em không lấy làm phiền nếu bạn anh ở lại ăn tối chứ?
6 năm: Có 10 người. Em chuẩn bị bữa tối được chứ. Toàn là bạn bè thân của anh cả.
6 tuần: Tuổi thơ của em thật không vui.
6 tháng: Bố mẹ em hơi quá quắt đấy.
6 năm: Bố mẹ em thế chả trách em thế.
6 tuần: Chà, thứ nước hoa em dùng tuyệt quá, làm anh phát điên.
6 tháng: Em không thấy nước hoa em dùng có mùi hơi hắc sao?
6 năm: Em dùng nước hoa gì mùi kinh thế?
6 tuần: Em mặc chiếc váy này hợp quá.
6 tháng: Lại thêm một chiếc váy mới nữa?
6 năm: Cái váy này giá bao nhiêu tiền đấy?